Anh ấy gấp đôi tuổi tôi, tôi mới 25 mà anh ấy 50 tuổi rồi. Ban đầu, tôi gọi anh là chú, vì anh chỉ kém bố tôi đúng 1 tuổi. Anh là giám đốc của công ty tôi, từng ly hôn và có một cậu con trai đang du học ở nước ngoài. Hồi đó, chúng tôi chỉ chuyện trò công việc, dần về sau trong những lần tiếp xúc nhiều hơn thì hỏi han về gia đình.
Tôi dấn mình thích anh trước. Trong khi anh đối xử với tôi như một cô bé cấp dưới không có gì đặc biệt hơn người khác thì tôi lại dần chú ý tới những góc cạnh khác về anh. Có lẽ sự trải đời và thành công ở anh khiến tôi si mê. Cùng tầm tuổi bố tôi mà trông anh vẫn phong thái, không có bụng bia cũng chẳng hói đầu. Ăn mặc thì chỉn chu, ở một mình nhưng áo quần luôn ủi kè. ngôn ngữ trầm ấm, không bao giờ trách phạt viên chức mà khi có ai sai phạm gì, anh đều gọi vào phòng làm việc, trò chuyện phân tích cho họ hiểu. Thế nên mọi người trong công ty đều thích anh.
Có một lần chúng tôi đi liên hoan, trong bữa tiệc, tôi uống liền 2 cốc bia để lấy anh dũng rồi dạn dĩ bảo nhỏ với anh rằng: "Chú ơi, cháu thích chú mất rồi. Giờ cháu chẳng biết làm sao cả". Tôi dự kiến rằng nếu anh từ khước thì tôi sẽ coi như mình say, ăn nói hàm hồ cho đỡ ngượng. Còn nếu anh đồng ý thì tôi sẽ tiến công mạnh hơn. Nhưng anh chỉ cười không đáp lại, vài ngày sau thì tôi được chuyển sang phòng ban khác. Tuy là tựa như lên chức vì mức lương cao hơn nhưng tôi biết là anh đã đẩy tôi đi.
Anh tâm lý nhưng sở thích thì đúng là không hợp với tôi, chúng tôi đều cụ thích ứng với nhau. (Ảnh minh họa)
Tôi vẫn kiên trì, ngày nào tôi cũng nhắn tin cho anh dù không được đáp lại. Và 2 tháng sau thì lần trước nhất anh nhắn lại cho tôi rằng: "Chú chịu thua sự lì lợm nhẫn nại của H, chúng ta sẽ thử hò hẹn, nếu H ân hận thì có thể chia tay bất cứ lúc nào".
Rồi chúng tôi hò hẹn trong bí hiểm . Đúng là có rất nhiều sự dị đồng, cãi nhau hay ngọt ngào tôi đều được nếm trải. Anh tâm lý nhưng gu thì đúng là không hợp với tôi, chúng tôi đều nắm thích ứng với nhau.
Yêu nhau được 7 tháng thì nhân con trai anh về nước, anh để tôi họp mặt và giới thiệu luôn. Cậu ấy nhỏ hơn tôi 3 tuổi, chẳng tỏ vẻ khó chịu gì mà chỉ nhạt bảo bố thích thế nào thì tùy. Sau đó đầy tớ đưa anh về ra mắt ba má. Bởi tôi muốn công khai với mọi người chứ không muốn giấu ai nữa. Tôi đánh tiếng trước với cả nhà rằng tôi đã có bạn trai, anh khá lớn tuổi (tôi chỉ dám nói ngoài 40 tuổi chứ không dám nói tuổi thật). bác mẹ tôi không phản đối, bảo tôi cứ dẫn về nhà xem tính cách ra sao.
2 ngày trước, chúng tôi về gặp bố mẹ tôi, sau khi nói chuyện được 1 tiếng thì mẹ gọi tôi vào phòng ngủ và nói rằng bà không đồng ý mối quan hệ này. Người ta quá già dặn kinh nghiệm còn tôi thì vẫn thơ ngây, bị vẻ thành đạt của anh làm cho mê muội. Mẹ cũng không ưng ý được người con rể gần bằng tuổi mình như vậy (mẹ tôi vẫn không biết anh còn nhiều tuổi hơn bà).
Tôi chẳng thể bỏ anh được nhưng tôi cũng không biết phải vượt qua rào cản của gia đình như thế nào? (Ảnh minh họa)
Sau khi ăn trưa xong, ngồi nghỉ một lát thì anh chào cả nhà ra về. Tôi thì bị bố mẹ và chị gái giữ lại. Mọi người trong nhà đều phản đối. Bố tôi nói rằng nhà không thiếu tiền nên tôi đừng lấy người già như thế mà láng giềng bàn tán. Huống chi người ta đã từng ly hôn, chuyện vợ cũ con riêng rất phức tạp, không ai muốn sau này tôi ăn năn hay khổ cực nên giờ triệt để chia tay là tuyển lựa tốt nhất.
Tôi buồn lắm, dù tôi nói như thế nào đi chăng nữa, bênh vực anh đủ lời song cả nhà vẫn không đồng ý. Mẹ còn hẹn cho tôi 1 tuần để cắt đứt với anh, nếu tôi không làm, bà sẽ buộc tôi nghỉ việc ở đó rồi về gần nhà. Tôi buồn chán nằm lỳ trong phòng khóc hết nước mắt, bỏ cả cơm tối.
1 giờ đêm hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của anh: "Em ngủ chưa? bố mẹ có mắng em không? Anh chẳng thể ngủ được, anh lo cho em lắm. Dù thế nào thì mình vẫn ở bên nhau chứ em?".
Tôi đau nhói lòng, tôi không thể bỏ anh được nhưng tôi cũng không biết phải vượt qua rào cản của gia đình như thế nào? Mong mọi người cho tôi lời khuyên!
(trthanhh…@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét