Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Mới sớm tinh mơ, nhà tôi đã náo loạn vì chị dâu cho người đưa trả anh trai về thẳng với lý do không thể bắt bẻ được

bác mẹ tôi nuông anh tôi từ nhỏ. do vậy anh ấy muốn gì, thích gì, cha mẹ tôi đều đồng ý. Ngay cả việc nghỉ học để đi làm, chỉ cần anh ấy làm mình làm mẩy vài ngày, ba má tôi cũng phải nhượng bộ đồng ý. có nhẽ chính tình ái thương sai cách của ông bà đã dẫn đến hệ lụy ngày hôm nay.

Sau khi có vợ, anh trai tôi vẫn không tu chí làm ăn mà suốt ngày đàn đúm bạn bè. Anh ấy đi nhậu, đi chơi, đi bar tới sáng hôm mai sau mới về là chuyện thường. Thậm chí khi chị dâu sinh con , anh ấy cũng bỏ mặc đi chơi. Mang tiếng là tài xế đường xa nhưng số ngày đi làm của anh trai tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

thời kì đầu, chị dâu tôi còn cố chịu đựng nhưng có lẽ chịu không nổi nên trực tính cãi nhau với chồng. bố mẹ tôi lại nhu nhược, bênh con trai, mắng chửi con dâu. Tôi khuyên can nhiều lần không được nên gợi ý chị ấy ra ở riêng. thời kì đó, bác mẹ cũng mắng tôi nhiều lắm vì dám đứng về phía chị dâu, không bênh vực anh mình. Nhưng tôi làm sao ưng ý nổi khi thấy chị ôm con khóc tức tưởi, có lần còn cầm dao lam định cứa vào tay mình vì quá uất ức.

Mới sớm tinh mơ, nhà tôi đã náo loạn vì chị dâu cho người đưa trả anh trai đang bị tai biến về thẳng nhà chồng với lý do không thể bắt bẻ được - Ảnh 1.

Tôi khuyên can nhiều lần không được nên gợi ý chị ấy ra ở riêng. (Ảnh minh họa)

Tôi đưa chị dâu mượn 300 triệu tiền tằn tiện, tạo điều kiện cho chị cất nhà riêng. Anh tôi lại lấy cớ vợ muốn "làm bà chủ" nên càng ăn chơi hơn. chung cục, nhà cất xong thì anh trai tôi cũng lập phòng nhì bên ngoài. Tôi trở thành tội đồ khi vô tình khiến vợ chồng anh chị nứt rạn.

Chị dâu tôi ở riêng, xin được việc làm nên kinh tế cũng ổn định hẳn. Rồi bỗng một ngày, chị ấy gọi điện cho tôi, khóc nức nở bảo chồng bị tai biến, cô "vợ hờ" sống cùng anh ấy cho người chở đến viện rồi bỏ mặc dưới ấy. Khi tôi và bố mẹ xuống thì chị ấy đã có mặt ở viện, đóng quờ quạng viện phí và kí tên đồng ý phẫu thuật cho anh. Nhờ thế mà anh tôi được cứu sống.

Từ ngày anh nhập viện đến khi về, một mình chị dâu tôi ở dưới viện chăm anh. Mẹ tôi còn nói đó là bổn phận của chị. Là con gái, tôi thực tình chẳng thể ưng ý nổi cái nghĩ suy ấy của chính mẹ mình.

Mới sớm tinh mơ, nhà tôi đã náo loạn vì chị dâu cho người đưa trả anh trai về thẳng với lý do không thể bắt bẻ được - Ảnh 2.

Là con gái, tôi thực tình chẳng thể ưng ý nổi cái nghĩ suy ấy của chính mẹ mình. (Ảnh minh họa)

Sáng sớm nay, trời còn chưa sáng thì nhà tôi được một phen náo loạn. Chị dâu tôi gọi taxi đưa anh tôi về "trả" nhà chồng. Mẹ tôi lớn tiếng mắng chị thì chị nói thẳng: "Hồi giờ con với anh ấy sống cùng 5 năm nhưng anh ấy đã làm được gì cho con? Ngoài chơi bời, gái gú, làm ăn bao lăm tiền thì cho bồ nhí ăn hết, rồi đổ bệnh lại một tay con lo âu, chăm sóc. Ngay cả mẹ, mẹ cũng có cho con được thứ gì chưa? Con nằm ổ mà chưa đầy tháng đã phải tự nấu ăn, tự giặt. Chồng hư, con khuyên còn bị mẹ mắng, mẹ đuổi. Cả cái nhà này có làm gì cho con chưa mà bây giờ bắt con phải phục vụ một người tàn phế như thế? Hơn nữa con còn phải đi làm để lo cho con con nữa. Đơn ly hôn con đã nộp rồi. Giờ con xin trả con trai cho bác mẹ".

bác mẹ tôi nhìn nhau thảng thốt, không nói thành lời. Chị dâu tôi bỏ đi, họ vẫn còn trân trối vì không ngờ chị ấy lại dám "bật lại" như vậy. Riêng tôi, tôi đồng ý với cách làm của chị ấy. Chỉ là giờ anh tôi thành kẻ tàn phế, người chịu khổ có nhẽ là bố mẹ tôi rồi. Tôi có nên bỏ tiền thuê giúp việc chăm sóc anh ấy hay để cha mẹ tôi tự làm tự chịu đây?

(hongnhung...@gmail.com.vn)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét