Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Chồng bất ngờ bỏ đi khỏi đám cưới, anh còn tiết lộ một sự thật khiến tôi đau đớn không thốt nên lời

- tiến đánh Thắng, con có đồng ý lấy Mai Lan làm vợ không? Dù mạnh khỏe hay ốm đau, dù giàu có hay nghèo khổ, con vẫn sẽ bên cạnh chăm chút và xót thương cô ấy không?

- Con đồng ý!

Sau đó là màn trao nhẫn, chạm môi và cả khán phòng đó sẽ vỡ òa bởi tiếng vỗ tay, tiếng hò reo của mọi người... Còn cô dâu chú rể dù rơi nước mắt hay cười thật lớn, thì đó cũng chỉ là diễn tả niềm hạnh phúc theo những cách khác nhau mà thôi.

Đó chính là đám cưới trong hình dong của tôi, chắc chắn cả đời cũng không quên được phút chốc ngọt, lẻ ấy.

Nhờ sự thu xếp của mẹ, tôi và đả Thắng lại có một đám cưới "cả đời không quên" được thật, nhưng không phải vì hạnh phúc nhưng toàn sự đắng cay, tủi hổ. Vì ngay chốc lát ấy, anh đã bỏ tôi lại và nói một câu khiến như con dao sắc lẹm đâm vào tim tôi.

Thắng là một chàng trai tỉnh lẻ, hồn hậu, điển trai và rất ấm áp. Anh học khóa trên của tôi, được rất nhiều hậu bối thầm thương trộm nhớ. Tôi thì vốn là cô tiểu thư lá ngọc cành vàng, bác mẹ đều là thương nhân thành đạt, gia cảnh no ấm nên rất chảnh. Nhìn cảnh hội con gái không có chút liêm sỉ nào bu xung quanh, kiếm cớ hỏi bài để bắt chuyện là tôi chỉ bĩu môi. "Thích thì nhích luôn đi, bày đặt ngại ngùng rồi làm trò, nhìn thấy ghét" - tôi nghĩ.

Còn về Thắng, nhìn anh tốt với tất cả mọi người, tôi thấy cũng không ưa. Đó chẳng phải là reo giắc hy vọng cho những cô em khóa dưới đó sao. Vậy nên, anh cũng chẳng tốt đẹp gì như cách anh cố tỏ ra, thậm chí anh chính là tên đểu giả, không hơn không kém.

Thế mà một ngày xấu trời nọ sau gần 2 năm quen nhau, mưa bão, sấm chớp, tôi lại bị hỏng xe giữa đường, áo tơi không có. Tôi hoàn toàn có thể gửi xe lại và bắt taxi về, nhưng khổ nỗi đúng đoạn đường vắng, dắt tới khi nào mới kiếm được chỗ gửi.

Đang phát khóc vì sợ thì thấy 1 chiếc xe dừng lại ở bên. Hóa ra là Thắng, anh tình cờ đi tới và giúp tôi dắt tìm chỗ gửi, rồi chở về. Chỉ thế thôi mà tôi lại bị rung chuyển. Hôm sau tôi ốm, anh lại phi xe tới, mua cháo và hoa quả, căn dặn ân cần lắm. Không rõ vì sao, tôi chợt nhận ra mình say nắng Thắng mất rồi... ban sơ tôi nghĩ do ốm nên đầu óc có vấn đề, sau tôi lại cho rằng uống thuốc nhiều nên bị mộng tưởng. Nhưng cả tháng trời tránh mặt anh, tôi nhận ra mình nhớ anh tới thế nào.

Chồng bất ngờ bỏ đi khỏi đám cưới, anh còn tiết lộ một sự thật bất ngờ khiến tôi run rẩy - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Mà tôi có tính sở hữu cao, đã thích cái gì thì kiên tâm phải có bằng được. Kể cả chuyện tình cảm. Nhưng từ khi thấy tôi đả khai bộc lộ tình cảm, Thắng lại rất ghét. Anh bừa phũ với tôi, nhiều khi chỉ cần có mặt tôi là anh sẽ lập tức tránh luôn.

Cứ dùng dằng như thế hơn 1 năm, anh ra trường, tôi học năm cuối đại học. Tôi vẫn nhẫn nại tìm cho ra nơi làm việc của anh, nhưng Thắng đuổi tôi như đuổi tà.

Mẹ tôi thì thấy con gái ủ dột, nản đã gặng hỏi cho bằng được. rút cuộc, mẹ bảo: "Để mẹ giúp. Mẹ không tin là nó có thể từ chối con gái mẹ."

Tôi không mấy tin tưởng, nhưng cũng mặc để mẹ hành động. Ấy vậy mà chỉ vài tháng sau, Thắng chủ động tới gặp, bắt chuyện với tôi thật. Và khoảng 3 tháng sau, chúng tôi yêu. Tôi ra trường, đi làm được 3 tháng thì cưới. Đó là một hành trình khá mau chóng, đến chính tôi cũng không ngờ.

Mẹ tôi lo toan mọi thứ cho đám cưới, thuê một khách sạn 5 sao hàng đầu ở Hà Nội, lượng khách mời cũng rất lớn. Tôi thì chỉ việc lo chụp ảnh, mua đồ nội thất, sắm nhẫn cưới, váy cưới...

Ngày mong đợi ấy cũng tới, tôi mặc chiếc váy thiết kế đính đá nhóng nhánh, bước lên trên lễ đường. Phía trước là Thắng, anh đang chờ. Nhưng có nhẽ do xúc động nên mặt anh có chút cau có, không nở nổi nụ cười.

Khi bố đặt tay tôi vào tay anh, Thắng chỉ nhìn tôi đầy ưu tư. Trong khi tôi cười muốn toét miệng, anh trầm ngâm nói thầm bên tai:

- Anh xin lỗi, nhưng anh sẽ phải rời đi bây chừ. Anh chẳng thể phản bội cô ấy, anh xin lỗi em vì thời gian qua đã lừa dối em.

Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, thì Thắng đã nói tiếp:

- Anh nghĩ kĩ rồi, nếu anh lấy em chỉ vì tiền, vì được thăng chức, anh sợ sau này anh sẽ phản nghịch em. Chi bằng anh nên dừng lại ngay tại đây, vững chắc em còn nhiều dịp để tìm người ăn nhập, anh xin lỗi, hãy quên anh đi nhé! Anh đã có người mình thương rồi, anh sẽ đi tìm cô ấy!

Rồi anh rời đi, để mặc tôi đứng như tượng trên đó, nước mắt cứ tuôn ra chẳng thể ngừng được. Khách khứa bỗng xôn xao, ai nấy đều chỉ trỏ, nhưng tôi không quan hoài. Tôi cảm thấy đớn đau hơn bất cứ từ ngữ nào có thể trình diễn.#.

bố mẹ chạy lên đỡ tôi nhưng nhìn bà, tôi mới hiểu ra "để mẹ giúp" là như thế nào. có lẽ, Thắng chưa từng yêu tôi anh chỉ đến vì ích lợi, tiền bạc mà thôi. Chỉ do tôi quá ngu ngốc nên mới ra cơ sự này.



0 nhận xét:

Đăng nhận xét